Thứ Sáu, 20/10/2017
Nẻo quan: Chẳng tích... cũng dịch nên tuồng(!)
20/4/2017 16:6' Gửi bài này In bài này

Nhưng trên cái gọi là sân khấu cuộc đời, sự xô bồ, lệch chuẩn, rối bời tới độ vô hạn của cuộc sống đa màu mè, cung bậc; sự nhốn nháo, hỗn độn của đủ hạng người “diễn” đủ vành đủ vẻ... hóa ra lại là nguồn cơn tạo nên thứ cuộc đời sân khấu. Nó đâu cần cái chuyện: Có tích mới dịch nên tuồng, và đâm ra thừa. Vì nhẽ, tuồng đời cứ diễn mãi rồi cũng nên... tích!

Hóa ra tuồng buông mãi cũng thành... tích! Mà tuồng đời thì lại nhan nhản... đó...đây:

Quan bà... bà quan(!)

Ở trên đời, thường thì sau những thành công của những người đàn ông người ta thấy lấp lánh những người phụ nữ! Nhưng, cũng không ít trường hợp, núp bóng người đàn ông, thậm chí nhân danh người đàn ông, vô hình làm cho họ lụn bại và lụn bại chính mình. Đó là các quan bà, bà quan:

Thứ nhất... đi hầu đồng, thứ nhì... lấy chồng quan!

Đó là hai thứ kỳ mãn của không ít phụ nữ. Nhưng, oái oăm ở chỗ, những bà vợ quan lại rắp những mượn uy quan ông (chồng quan) là... quan bà, để “tác yêu tác quái”, “làm gió làm mưa”, theo lối “lệnh ông không bằng cồng bà”, thậm chí sai phái quan ông làm theo ý mình những mưu trục lợi. Đề bạt ai, quan bà gõ “cồng”, quan ông răm rắp. Ai mưu toan gì, cầu cạnh gì quan ông, qua cửa quan bà, vạn sự to tát bé tí thành con kiến... qua miệng bà. Nhưng, miễn sao là phải “biết điều biết nẻo” với bà. Đến mức từ người ngay ngắn nhất tới những người gian manh nhất cũng không hiểu được: Ông làm quan hay là bà làm quan!?

Đàn ông quan tắt thì chầy! Đàn bà quan tắt nửa ngày...lên quan!

Nếu quan bà lấy chồng quan ở trên bỗng dưng thành quan bà, như thế đã là một nhẽ, thì đây là muôn vạn những nẻo đường lên quan lắt léo thời nay của mấy bà quan, lắm bà làm quan... bất thường. Các bà này thì bằng tiền, bằng bợ đỡ, thậm chí bằng... tất cả những gì bà có! Cốt sao thân được tí danh, để vênh vác với đời, khi cần thì dọa nạt những ai yếu bóng vía! Với đồng sự, thì họ hoặc là “đàn bà dễ có mấy tay” hoặc là “mềm nắn rắn buông”! Với cấp trên, thì họ hoặc là “nâng khăn sửa túi” hoặc là “những vật tế thần”... Họ mặc sức “thần tốc”, “đi mây về gió”, “ba tấc lên bà”... nháo nhác chốn quan trường!

Chẳng cần phải nói, ai phúc nhỏ đụng phải những quan bà, bà quan kiểu ấy, đã tự mình chuốc lấy tai vạ chơi với dao, rước họa đùa với lửa rồi! Mà vạ rất to!

“Tam đại... đồng triều”(!)

Việc bổ dụng chức vụ này, ngạch bậc kia trong hệ thống quản trị quốc gia là việc của tổ chức, của Đảng, của Nhà nước. Việc của Đảng đâu phải là việc của họ nhà nào, Bác Hồ từng bảo thế! Nhưng đằng này, không ít nơi và rất lắm người lại rắp mưu mượn “quy trình” ấy để “của người phúc ta” rồi kéo cả họ làm quan, lôi cả làng vào làm ở chốn quan trường, để chiếm đoạt, để sở hữu quyền lực của nhân dân, mới là sự bất thường. Này thì họp Đảng - họp nhà(!). Kia thì anh hùng... nhất khoảnh(!). Nọ thì “con cháu các cụ cả (!,“bố quan, con bố cũng phải... quan”(!). Nữa thì “nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ,... bét trí tuệ”(!). Nọ thì... muôn trạng... dày như mắt lưới!

Những trò ấy, dứt khoát phải bị tiễu trừ, cấp bách phải bị tẩy bỏ! Nếu không thế, nguy cơ biến công thành tư, biến chốn công quyền thành vật sở hữu của riêng vài ba dòng họ;... là chuyện chẳng chóng thì chầy! Tham nhũng quyền lực, liên minh sứ quân... là đây!

Vạ trong tường vách, nước xa không cứu được lửa gần. Lúc ấy, họa sẽ khôn lường!

Những tích muôn nẻo tuồng... quan(!)

Tưởng rằng, những tuồng ấy chẳng có tích. Kỳ thực, lại chẳng phải thế! Mà kỳ hơn, một tích họ dịch... mười tuồng! Nom qua, xin gom sáu tích thường nhìn:

Triết lý cha truyền....con nối(!). Cả nhà (cả họ) làm quan, tập ấm, để nối đời làm quan...(!). Y như sở hữu quyền lực!

Triết lý quyền đẻ ra... quyền. Dùng quyền để đổi quyền, để ban phát, rắp mưu lời lãi càng to bằng vốn quyền lực được ủy quyền, đúng ta là nhân dân cho mượn. Biến quyền sử dụng thành quyền sở hữu.

Triết lý kiểu của... con sên. Đi bằng đầu lưỡi! Buôn bán, chạy chọt quyền kiểu bọn “công công” (quan hoạn) thời xưa.

Triết lý tiền trao... cháo múc(!). Dùng tiền để mua. Nếu tiền không mua được thì mua bằng... rất nhiều tiền. Lạnh lùng trả tiền không tình nghĩa.

Triết lý rừng nào cọp ấy! Vượt trên ngăn chặn, khoanh vùng cát cứ, ngoại bất nhập. Điều động, luân chuyển dứt khoát phải đứng ngoài, hoặc bị bao vây, bị vô hiệu hóa bằng mọi mánh khóe, thủ đoạn!

Triết lý một vốn... vạn lời! Khỏi nói loại tích này! Trăm ngàn đổ một trận cười xót xa!

Bao giờ? Thử hỏi: - Bao giờ?

Suốt dọc ngang Bắc Trung Nam nước nhà có tới ước chừng 15 ngàn ngôi chùa (tự viện). Không ít ngôi, bồ đề rụng lá lấp kín cổng, lá đa rụng đầy khắp kín sân chùa!

Bây giờ, dù muộn...

Đã đến lúc, cần đưa những ông quan, bà quan ấy, mà đáng nhẽ từ rất lâu rồi, phải ra... quét chùa!./.

Nhị Bảo Lê

Video