Thứ Tư, 17/7/2019
Ai thắng ?
22/7/2014 16:34' Gửi bài này In bài này

TCCSĐT - Khi còn đương chức, trong một chuyến đi công tác địa phương, xe vừa vào tới địa phận thành phố H, Vinh đã hỏi tôi:

- Ta vào "búa liềm" (thành ủy) hay sang bên "quốc huy" (ủy ban nhân dân)?

- Tìm hiều về công tác xây dựng Đảng thì tất nhiên phải làm việc với thành ủy.

- Làm việc với thành ủy nhưng ăn, nghỉ bên ủy ban thì hay hơn.

- Sao vậy?

- Tư duy của sếp hơi cũ rồi đấy. Việc gì cũng phải thử. Thực tế sẽ có câu trả lời.

Lúc đó, chẳng hiểu do bệnh nghề nghiệp, hay vì lý do nào khác mà tôi lại đi đến một quyết định khá "độc đáo": "Thế này nhé, ta chia làm hai mũi. Mũi thứ nhất gồm cậu và lái xe do cậu chỉ huy, ăn, nghỉ bên ủy ban, làm việc với các cơ quan thuộc khối chính quyền và các doanh nghiệp. Tớ nhường xe cho các cậu sử dụng. Còn mũi thứ hai là tớ, ăn, nghỉ bên thành ủy và làm việc với các cơ quan thuộc hệ thống đảng. Chiếc xe ô-tô đến cổng thành ủy thì tôi xuống, còn Vinh và lái xe đi sang bên nhà khách của ủy ban nhân dân thành phố. Vinh dặn với theo: "Tối nay, anh ăn với bọn em nhé; còn từ ngày mai thì theo kế hoạch đã định". Lúc đó kim đồng hồ chỉ 16 giờ.

Đến 18 giờ, cậu lái xe sang bên nhà khách thành ủy đón tôi. Sau một hồi ngó nghiêng phòng ở của tôi (ba chiếc giường cá nhân kê sát nhau, nếu ngồi giường này thì đầu gối chạm giường kia), cậu ta vừa gãi tai, vừa cười một cách đầy ý nghĩa, rồi nói:

- Anh Vinh mời sếp sang thăm chỗ nghỉ của bọn em.

Chỉ trong chốc lát, chiếc xe đã dừng lại trong khuôn viên rộng rãi, thoáng mát của một tòa nhà sang trọng với cái tên "Nhà khách Ủy ban". Cậu lái xe dẫn tôi lên phòng. Tôi đã có dịp đi nước ngoài nhiều lần nên thẩm định ngay được nhà khách này phải tương đương với khách sạn 3, 4 sao. Cụ thể, phòng ở của cậu lái xe có máy điều hòa không khí, có toa lét liền phòng với các thiết bị hoàn toàn nhập ngoại, sàn nhà trải thảm, giường đệm trắng muốt, bộ xa lông da thứ thiệt, tủ gương, tủ lạnh, ti-vi đều rất sang và có cả điện thoại gọi thẳng đi nước ngoài. Trong phút ngỡ ngàng, tôi hỏi:

- Thế cậu Vinh ở đâu?

- Đây là phòng của em, còn "thủ trưởng" Vinh ở dưới tầng hai.

- Sao cậu lại gọi Vinh là thủ trưởng?

- Khi có sếp thì anh Vinh là nhân viên; không có sếp thì anh Vinh là thủ trưởng. Vả lại, sếp đã chả "đề bạt" anh ấy là "mũi trưởng" đó sao?

- Ừ nhỉ.

Xuống đến phòng của Vinh, tôi càng ngạc nhiên hơn vì nó sang trọng gấp mấy lần phòng của lái xe. Vinh ở hai phòng thông nhau: một phòng ngủ, một phòng khách. Trên bàn ở phòng khách có hoa quả tươi. Trong tủ lạnh có cả rượu ngoại, bia lon và nước ngọt. Sau khi mời tôi nếm thử vài quả nho Mỹ, Vinh nheo mắt cười ranh mãnh:

- Xin sếp cho biết ý kiến nhận xét?

- Tớ chịu thua các cậu 0-1!

- Tý nữa mời sếp tham dự hiệp hai.

- Hiệp hai là gì?

- Là mời sếp đi ăn tối với bọn em thôi.

Có tiếng chuông bính boong. Vinh ra mở cửa. Người của cơ quan chủ quản đến mời chúng tôi đi ăn. Vinh giới thiệu: đây là anh Quang, Giám đốc Công ty X, còn đây (Vinh chỉ vào tôi) là sếp của bọn em.

Sau ít phút thăm hỏi xã giao, cả chủ và khách kéo nhau xuống xe để tới một nhà hàng ở nơi khác. Tại đó, Giám đốc Công ty X đã cho nhân viên đến đặt trước một phòng riêng, ở ngoài cửa thấy có biển đề "Phòng VIP 1". Bước vào phòng thấy mát lạnh, mùi nước hoa xịt phòng thơm phức, trên bàn ăn trải khăn trắng muốt bày toàn đặc sản và rượu ngoại. Tiệc tan, khi tiễn tôi về bên nhà khách thành ủy, Vinh hỏi: "Thưa thủ trưởng, hiệp hai, ai thắng?". Tôi đành thú nhận: "Tớ chịu thua các cậu 0-2"!

Bắt đầu từ hôm sau, theo đúng kế hoạch, tôi làm việc với các cơ quan đảng, còn Vinh làm việc với các cơ quan thuộc khối chính quyền và các đơn vị sản xuất, kinh doanh.

Cuối đợt công tác, trên đường về Hà Nội, Vinh hỏi: "Xin sếp cho biết ai thắng ai?". Tôi bắt tay Vinh nhưng không nói được gì.

Chuyện là như vậy. Song, bình luận về nó như thế nào xin tùy bạn đọc./.

Nguyễn Bình Minh

Video